Ma quỷ và Phật giáo

 

Chào các Bạn.

Khi đọc những cuốn binh thư th́ ở đây không có bàn về chuyện chết chóc, ăn uống thất thường, bị đói, bị lạnh, bị bỏ rơi, bị lạc... Như vậy, khi ḿnh đi nghe những ông nhà binh từ mặt trận áo quần c̣n khét mùi thuốc súng kể chuyện rằng họ phải ăn bẩn, ngủ bờ, ngủ bụi, bị lạc, bị thương, bị chết... và ḿnh cứ nhất định rằng mấy ông này nói xạo, nói không đúng sự thật th́ đó là... chuyện của ḿnh chớ không phải là chuyện của họ. Trở về chuyện tu hành: Nếu ḿnh chỉ dừng lại ở chỗ đọc sách và so sánh những lư luận, rồi hiểu cái chuyện tu hành theo ư riêng của ḿnh th́ tất cả những chuyện sau đây đều không có nói đến trong Đạo Phật:

- Tinh, Khí, Thần.

- Chuyện chữa bệnh.

- Chuyện cứu trợ.

- Chuyện Ma, Quỷ xuất hiện nó phá không cho tu hành.

- Chuyện bị ma nhập, lên đồng.

- Chuyện dị ứng về phương hướng tu hành, thức ăn.

- Chuyện dị ứng về nơi chốn tu hành: người th́ nên thiền cách mặt đất, người th́ nên thiền gần con người, người th́ nên thiền trong hang, người th́ nên thiền dưới gốc cây, người th́ nên thiền ngay trên mặt đất... Và dĩ nhiên khi ḿnh nghe những hành giả này nói chuyện thực hành của họ th́ ḿnh nhất định cho rằng họ nói xạo, nói không đúng sự thật... th́ đó là chuyện của ḿnh. Chớ không phải là chuyện của họ.

Mến.

TB: Tuy vậy, cũng có những chuyện có bàn tới, bàn lui như chuyện tiền kiếp, xuất hồn... thế nhưng: Cái tội là ḿnh chỉ mới là đọc mà thôi. Nên chuyện tự ư đục bỏ những chuyện này cũng chỉ là chuyện của ḿnh chớ không phải là chuyện của chư Phật.