Trang Chủ

 

Chủ Trương

 

Tập Tin

 

Thực Hành

 

Thắng Trí

 

Đạo Tràng

  English Corner

 

 

 


   

THỰC HÀNH

Giới Định Huệ
---------

Điều Thân Điều Tức

Hộ Thân

Bắt Ấn

Xả Thiền
---------
Chánh Định Trên Đề Mục

Chứng Đắc Thiền Hữu Sắc

Quán Màn TV

Tu Tập Thần Thông
---------
Chứng Đắc Thiền Vô Sắc

Nhập Không Vô Biên Xứ

Nhập Thức Vô Biên Xứ

Nhập Vô Sở Hữu Xứ

Nhập Phi Tưởng Phi Phi Tưởng
---------
Minh Sát Tuệ

Nhập Diệt Thọ Tưởng Định

Nhập Lưu - Quả Vị Thánh
---------
Quán Vô Thường

Quán Từ Bi Hỷ Xả

Quán Thân Bất Tịnh

Quán Tứ Đại  NEW
---------
Đàn Pháp Quán Thế Âm

Đàn Pháp Om Mani Padme Hùm

Đàn Pháp Văn Thù Sư Lợi

Đàn Pháp Phật Mẫu Chuẩn Đề

Đàn Pháp Ngũ Phật Trí
---------
Đức Phật Nhập Diệt
---------
Xem Cuộc Đời Đức Phật Thích Ca
---------
An Trú Chánh Niệm Trước Mặt

Niệm Phật trong Công Phu

Niệm Phật Rải Tâm Từ

Kỹ Thuật và Niệm Lực
---------
Niệm Phật Độ Tử

Tụng Kinh

Trì Chú
---------
Chuông Trống Bát Nhã

Độ Sanh & Giải Nạn 

Cách Nh́n Hào Quang
---------
Song Hành Nhập Định

Tu Sĩ Trợ Lực Tu Sĩ

Đồng Đội Trợ Lực
---------
Học Châm Cứu

Vạn Thắng Công

Sạc Pin Nhật Nguyệt

Chữa Bệnh Phòng Bệnh NEW
---------
Chọn H́nh Tượng Thờ Phượng
NEW

Cách Xác Định Một Đức Phật NEW

 

     

 "Dù cho thế sự vô thường
 Vẫn mong đi trọn con đường…TiBu" BTH.

BỨC PHÙ ĐIÊU VÀ CHÂN DUNG NGÀI A DI ĐÀ

    Hồi đó, đệ c̣n làm thợ thủ công mỹ nghệ, sản phẩm chính để kiếm cơm nuôi cả gia đ́nh nhỏ của đệ là tranh cưa lọng gỗ, đề tài đệ thích nhất là h́nh tượng Bồ tát Quan Âm… Một hôm anh Ngọc đưa cho đệ một bản phác thảo h́nh Bồ tát Quan Âm vẽ trên một trang giấy, tờ giấy đă hơi ngă màu… nét vẽ đơn giản, không bay bướm lă lướt  nhiều như những bức tranh đệ thường thấy về Ngài Quan Âm. Anh Ngọc nói: Đây là h́nh của cô Vân vẽ, cô Vân muốn chuyển thể thành tranh mỹ nghệ, nếu B làm được th́ làm đi. Đúng đề tài ḿnh thích, hơn nữa đây là ư định của cô Vân nên đệ chả dại ǵ mà… từ chối.

    Ngắm nghía bản phác thảo một lúc, đệ nhận ra nhiều điểm khác biệt so với những h́nh Bồ tát Quan Âm thường phổ biến trong dân gian,  khác biệt rơ nhất là ṭa sen, rồi cách Ngài cầm cành dương liễu, cách cầm tịnh b́nh… c̣n gương mặt trong bản phác thảo nữa, mắt mũi miệng v..v chỉ là những nét tượng trưng. Một thoáng phân vân… nhưng sau đó mọi thắc mắc tan biến, chỉ c̣n mỗi ư định làm sao thể hiện cho được h́nh ảnh của Ngài quan Âm qua bản phác thảo này. Bắt tay vào công việc, từ cổ xuống đến ṭa sen, thật dể dàng cứ y theo nét vẽ mà  chạm trỗ… tuy nhiên khi  thể hiện gương mặt… không giống như những chân dung mà chúng ta thường thấy trong những tấm ảnh, mọi khuôn khổ qui ước đều biến mất, nhường chỗ cho một niềm ngẫu hứng… chỉ thoáng cái đă xong… không cần phải trau chuốt g̣ ép làm sao cho thanh tú, hiền lành mẫu mực… Lần này… chỉ là gương mặt của một… cô gái, thế thôi… Mà nói thật lúc đó đệ cũng không có ư định sẽ truyền thần h́nh ảnh của cô Vân đâu… đệ cảm  thấy hài ḷng với h́nh ảnh ḿnh làm, một gương mặt dịu dàng dễ mến (ít nhất là đối với đệ)… Chưa biết đó là h́nh ảnh của ai, hơn nữa thời gian đó, đệ cũng ít khi gặp cô. Một gương mặt vừa quen vừa lạ.

    Bản phác thảo chỉ là h́nh vẽ  đơn sơ trên nền giấy học tṛ, không mây không núi… không cận cảnh, không hậu cảnh, nên đệ chỉ có việc dán h́nh tượng Quan Âm lên trên một miếng ván… sau một hồi ngắm nghía, đệ chọn một tấm gỗ cẩm lai thuộc loại gỗ tốt gồm cả hai phần, phần giác (phần vỏ dễ mục hơn) màu sáng và phần ruột (màu đậm, phần chắc bền)- (chứ không phải là hai mảnh hai màu được ghép với nhau), thế là xong, bức phù điêu nho nhỏ được chuyển đến cho cô Vân.

   Một buổi chiều, trong căn nhà  của gia đ́nh anh Ngọc, đúng ra chỉ là căn hộ  nằm ở tầng lầu của một chung cư  trên đường Hai Bà Trưng, căn hộ bé tí nhưng gồm đủ các chức năng, pḥng khách, pḥng ăn, bếp kiêm luôn pḥng ngủ… Căn pḥng bé tí, chỉ mười mấy mét vuông với nhiều công năng như thế mà mười mấy anh chị em tập trung, nên ai đă ngồi đâu th́ chỉ có cách ngồi yên đó… không gian tuy chật chội, nhưng không khí thật đầm ấm, thân thương. Anh chị em tập trung tổ chức một buổi tiệc nho nhỏ để chia tay Ông Ù. (lúc ấy ai cũng gọi anh Phước là Ông Ù) Ít hôm nữa Ảnh sẽ cùng gia đ́nh lên đường sang định cư ở Hoa Kỳ… trong buổi tiệc ly đó, anh chị em muốn trao cho Ảnh vài món quà lưu niệm, kể lại những tháng ngày, những kỷ niệm khó quên, mọi người hân hoan gửi tặng những món quà mà mấy ngày qua ai cũng cân nhắc, chọn lựa… có món mang tính cách cá nhân, có món do hai hay ba người hùn hạp, đệ nhớ có món do mười mấy người góp lại… nhưng, dù cho một, hai, ba hay nhiều người  góp, tất cả đều có một lư do, một câu chuyện cảm động kết tinh thành món quà lưu niệm ngay sau đó câu chuyện về món quà đă được kể cho mọi người cùng nghe. Và bức phù điêu nhỏ do đệ làm theo bản phác thảo của cô Vân đưa, là một trong nhiều món quà lưu niệm được trao cho anh Phước trong bữa tiệc chia tay đó. Cũng giống như những món quá khác, bức phù điêu nhỏ mang trong ḿnh một câu chuyện cảm động về t́nh bạn,  câu chuyện đă được kể lại đâu đó trong diễn đàn này mà mỗi lần nhớ đến đệ không khỏi bồi hồi… Đệ không ngờ, tấm phù điêu đó chứa trong ḷng cả một câu chuyện  dài và vô cùng cảm động.

     Một chi tiết thú vị, sau khi làm xong, đệ được nghe kể lại rằng, cô Vân in bản phác thảo này bằng cách cô quán ra Ngài QTA trên mặt giấy, sau đó cô dùng bút đồ lại h́nh ảnh ngài… một việc mà có lẻ người thường khó có thể thực hiện… hay chính xác hơn, người thường không thể làm được… v́ một mặt phải quán ra h́nh, giữ yên trên mặt giấy, sau đó mới đồ lại…

      Cũng trong buổi  chiều đó, trong khi anh chị em vui vẻ chuyện tṛ, nghe kể sự tích, ư nghĩa cũa những món quà lưu niệm, th́ đệ lại cắm cúi khắc khắc cạo cạo một mẫu cây mà mấy hôm trước anh Ù đưa cho đệ, ảnh nói, mẫu gỗ này như một khúc củi khô, nằm trong nhà ảnh không biết từ bao giờ, nay ảnh đưa cho đệ… muốn làm chi th́ làm… thời đó đệ… chả có tiền để mua quà biếu ảnh, mà chưa chắc mua quà biếu mà ảnh thích đâu!, đến họp mặt mà chưa có quà… thôi th́ cái chính là tấm ḷng, tai nghe ảnh nói về Ngài A Di Đà Phật  mà tay liếng thoắng với con dao nhíp… thế là  một gương mặt được hoàn thành khi câu chuyện gần tàn… Khi mọi người c̣n đang vui vẻ chuyện tṛ ở tầng trên.th́ bên dưới, bên hông khối chung cư, tiếng cải vả lẫn tiếng la hét vang lên, mọi người đổ dồn về phía cửa sổ… dưới đường một khung cảnh hỗn độn diễn ra, mấy người có cả phụ nữ và thanh niên đang cố gắng giữ tay một thanh niên, nhưng anh ta vùng vẫy cố thoát ra để… châm lửa nhằm đốt… nhà… một can xăng đă sẵn sàng cho việc thiêu hũy tất cả những ǵ nằm trong ṿng ưu ái của nó… chỉ cần chiếc bật lửa trong tay chàng thanh niên kia bật lên thành ngọn th́ không biết chuyện ǵ sẽ xăy ra, nhưng chắc chắn cả khu vực đó sẽ ch́m trong biển lửa… khi t́nh thế nguy hiểm chực xảy đến, th́ trên này, anh Ù nói: " không được, không được"… rồi ảnh làm chi đó… t́nh h́nh bên dưới diu hẳn đi, sau đó sự việc trở nên yên tĩnh lạ thường…

   Mọi người quay trở lại câu chuyện, hỏi anh Ù anh đă làm ǵ – th́ ảnh chỉ cười nói: "Đâu có thể để cho nó làm bậy được chớ.", rồi ảnh cười vang, giọng cười này, ai đă từng nghe chắc khó thể nào quên được… vui vẻ, sảng khoái… làm người nghe cảm thấy vui lây. Câu chuyện này, ai có mặt hôm đó chắc sẽ không quên. Và ảnh chân dung Ngài A Di Đà vừa khắc xong trở thành món quà của đệ theo chân Anh Ù lên đường sang Mỹ quốc luôn.

   Vậy đó, hai “tác phẩm“ ”bé xíu xiu” được “sinh” ra trong một thời gian rất ngắn lại là kết tinh của một khoảng thời xa lăm lắm… Nếu ai đă từng đọc qua câu chuyện (đă đăng) chắc sẽ nhận ra trong cái vô thường của vật thể vẫn tồn tại một t́nh cảm chân thành, trong cái vô cùng của thời gian vẫn chứa đựng nỗi khát khao vươn tới chân thiện mỹ cho dù việc thể hiện (tác phẩm) vô cùng đơn giản. Thế rồi, trong những lúc ngẫm suy về con đường mà bấy lâu nay đệ theo chân anh Phước có lẽ từ rất rất lâu… cho đến bây giờ, cái đích cuối cùng hăy c̣n xa thăm thẳm, nhưng chắc chắn đệ tự nhũ sẽ không bao giờ từ bỏ. Rồi trong một lần nghĩ về tấm ảnh chân dung Ngài A Di Đà với bao nỗi vật vờ, biến động của cuộc sống, đệ ngâm nga bài thơ tự chế đệ động viên chính bản thân ḿnh nếu có ngụp lặn trong nỗi thăng trầm cũng phải nhớ hăy c̣n một con đường dẫn đến miền giải thoát…

      Thơ rằng:

                          Đôi khi,  chớp mắt ưu phiền

                          Đôi khi, nở nụ cười duyên với đời

                          Đôi khi,  sóng cả tung trời,

                          Đôi khi,  biển lặng hát lời t́nh ca

                          Đôi khi nước mắt chan ḥa,

                          Đôi khi tim bỗng vỡ ̣a yêu thương

                          Dù cho thế sự vô thường

                          Vẫn mong đi trọn con đường…TiBu

   Bài thơ này cũng chẳng có ǵ cao xa khó hiểu, chỉ là những trạng thái đối nghịch nói lên cái vô thường rất đỗi… b́nh thường, nhưng mọi cái dù có thay đổi thế nào, cũng mong tất cả quư huynh đệ, sẽ không quên  Người đă khai tâm và dẫn dắt chúng ta trên con đường  đi về miền giải thoát, con đường này cũng giống như con đường của Đức Phật Thích Ca. Chỉ khác cái lần này người dẫn chúng ta đi chính là Thầy TIBU. Xin ghi nhận nơi đây một tấm chân t́nh mong chúng ta sẽ đi đến đích cuối cùng của ḿnh đă chọn, con đường Tibu.

                                                                                          

                                                                                              BTH.27/2/2014.

Hit Counter  

   

Last Edited: 02/26/2014  

 Contact:  Hoasentrenda@yahoo.com