Trang Chủ

 

Chủ Trương

 

Tập Tin

 

Thực Hành

 

Thắng Trí

 

Đạo Tràng

  English Corner

 

 

 


 

TIỀN THAI GIÁO

Tiền Thai Giáo Là Gì?

Kỹ Thuật Tiền Thai Giáo

Chọn Nhí

Quy Trình Nhập Thai

Con Trai Hay Con Gái

Điều Kiện Của Cha Mẹ

Chuyển Luân Vương

Ác Nghiệp Và Dị Dạng

Tình Yêu Hôn Nhân

Pháp Âm Tiền Thai Giáo NEW

 

 

 

 

 

 

 

 

     
Không ai bắt buộc phải tin một điều gì nếu điều đó không hạp với ý  mình. Nhưng nếu bác bỏ tất cả những gì mà lý trí hữu hạn của ta không thể quan niệm được thì điều ấy không phải hoàn toàn là chánh đáng. HL

Pháp Âm Tiền Thai Giáo

(Chuyển ngữ từ bài Pháp Âm)

www.hoasentrenda.com/Audio/Clips/TienThaiGiao11-2014.mp3

Tiền Thai Giáo không có một cái công thức nào hết. Nếu mà mình áp dụng được cho những người  không có Chánh Định mà người ta chỉ có ở trạng thái người hiền lành thôi. Mà người hiền lành thì không chắc ăn gì lắm, tại vì họ không bao giờ có sự thanh tịnh trong đầu, tức là đầu óc họ không bao giờ đi phép hết. Họ lúc nào cũng lăng xăng làm việc nhưng mà làm những công việc đúng, nó đỡ hơn là lăng xăng làm những công việc chả ra gì, chả đúng. Thành ra là khi họ làm việc đúng thì họ về thanh thản họ ngủ, và cái lương tâm nó yên. Thì do sự huân tập như vậy nên Đạt Lai Lạt Ma nói rằng: “Người mà như vậy là đang hướng về Niết Bàn."

Chưa là cái gì hết, còn dưới đó xa lắm nhưng mà nó đang hướng về hướng đó để đi. Người mà đã đi về hướng lương tâm, về suy nghĩ giúp đời, giúp người, vớ va vớ vẩn. Mình không có biết được làm cái gì khi mình thấy người ta không qua đường được, rồi tự nhiên mình thắng xe lại, mình dẫn người ta đi qua đường. Chỉ có vậy thôi. Đâu có cần phải là đao to, búa lớn gì đâu. Làm việc đó thôi! Thì cái chút xíu đó, chứ không phải là làm một cái là người ta đi về Niết Bàn liền. Không, mình đâu có tính cái chuyện đó. Nhưng mà hành động đó, không có ai dám chê rằng: mày không biết cái cục cứt gì hết mà mày giúp người ta.” Không!

Thiện Và Ác

Người ta làm mà người ta yên ổn là được à. Cái giai đoạn đầu khởi sự ở cái thiện Pháp tới đó thôi. Thành ra, người thuần thiện sống một thời gian lâu, muốn làm ác cũng khó lắm.

Người ta nghĩ ác được chứ không phải không! Nhưng do người ta kêu “ôizzz, cái đó không làm”. Tự nhiên nó đào thải. Những người đó là người trong nhân gian: Mình thấy bà này bả hiền lành, ông này ổng hiền lành, ổng không làm ác. Cái đặc biệt là ổng không làm ác.

Thành thử ra là chuyện gì xảy ra? Khi mà không làm ác thì những cái linh hồn tốt nhảy xuống. Cái linh hồn tốt đó, cũng có cái nghiệp quả của nó. Nó cũng nhận lầm nên nó tự động nhảy xuống. Thành ra là những người hiền hiền, lành lành đẻ ra những đứa con có cái tâm hồn là, có những lúc nó suy nghĩ: “không biết có đúng không ta?”

Chứ còn những thằng mà ác, thì nó không cần biết, nó xuống và nó sẽ đổ lỗi cho ba má nó. Đó là thằng ác! Thằng ác nó xuống, nó kêu chứ:

--tui có muốn sinh ra đâu mà ông bà sinh tui ra.

Nó chơi vậy đó. Thành ra mấy thằng đó là mấy thằng ác. Mấy thằng ác nó xuống.

Thằng ác nó sẽ có tiếng nói của nó. Nó sẽ giành giựt để mà có tiếng nói của nó.

Còn những người hiền thì thôi. Họ hiền mà! Họ đâu có cần giành giựt ai. Ai lấn thì họ lui. Thấy không! Họ né. Chỗ ở yên thôi. Họ đi kiếm chỗ yên chứ họ không kiếm chỗ đánh lộn.

Chẳng hạn như người ta nói rằng:

--Tui sống ở một thành phố cũng vui, nó đông, nó vui!

Nhưng mà với một người khác thì kêu:

--Không, chỗ này ồn quá!

Họ sẽ kiếm cái cách họ lui ra.

Thì con thấy rằng đó là những cái người hiện giiiiiờ... đó, mà lui raaaaa... đó, là họ lên trên núi, họ ở những cái villa, biệt thự rất là đắt tiền. Chứ hồi xưa á, những người mà chỉ cần hiền thôi á, họ đâu có tốt, họ lủi lủi lủi vô rừng họ ở thôi. Họ ở đó. Đó là free (tự do, miễn phí)*.

Bây giờ mà đi lên trên núi mà ở là cả một vấn đề! Cả một vấn đề! Thành ra những người giỏi, giàu họ đi lên trên núi họ ở. Tại sao? Là tại vì nó yên! Với lại họ cũng chẳng hiểu về cái đó. Có nhiều người họ lên chỉ vì có cái tiếng. Chẳng hạn như ở Utah thì có người ở bên khu East.

Hỏi:

--Mày ở đâu?

--Tao ở khu East.

--Trời, ngon ha! Nhà giàu!

--Mày ở đâu?

--Ở West Valley.

--West Valley? Nhà đó là nhà khu chuồng ngựa! Đi vô vùng đó là vùng chuồng ngựa, mày làm cái gì?

Người ta không cần tới đó coi nó như thế nào. Hồi xưa ở đây đúng là khu chuồng ngựa. Hồi mà ba qua đây là toàn là cỏ tranh không. Nhưng mà bây giờ thì nó trù phú rồi. Không ai dám nói chỗ này là chuồng ngựa nữa.

Đó! Thì mình không nói như vậy nhưng mà mình nói là người ta ở đó để được cái tiếng. Thì cái loại cho có tiếng… thì là họ không ăn thua.

Nhưng mà cái loại mà họ kêu chứ:

--Ồn quá anh ơi! Lên trên đó cho nó yên!

Tại vì cả ngày họ ngồi, làm việc quần quật, quần quật để lấy tiền. Họ giựt tiền của người ta, ăn cắp tiền của người ta, rồi họ mới chạy lên trên đó ở để ít ra đi nữa nó cũng yên.

Thì cái loại đó là... loại thứ dữ.

Chẳng hạn như những ông tỷ phú của nước Mỹ, ổng mua đảo chứ ổng đâu có mua nhà làm chi. Ổng chỉ đảo ổng ở. Để làm cái gì? Để ở yên! Để yên!

Không có ngờ rằng cái nhà của ông Apple giàu tiền dễ sợ luôn, nhà phòng trống không à. Nhà rất là bự! Đừng có tưởng bở là trên cái bàn có 5-6 cái dụng cụ như mình đâu. Không có đâu. Nhà đó phòng trống không à. Phòng trống trơn vậy đó! Ghê không! Nhà giàu sụ mà tự nhiên không có gì hết!

Là tại vì gì? Là tại vì Ảnh ồn quá mức rồi. Ảnh suy nghĩ, Ảnh ồn quá mức rồi. Ảnh vật lộn với tất cả các hiện tượng nhiều quá rồi. Ảnh ồn quá rồi! Thành ra Ảnh phải có một cái khung cảnh để Ảnh ở, để Ảnh cân bằng lại. Thấy không. Ông Apple bị ảnh hưởng với Phật giáo, thành ra là ổng đi chân không, chứ không phải đi giày. Ổng làm con đường để ổng đi và suy nghĩ. Ổng đi và suy nghĩ trên con đường đó. Đường đá nghe, mà ổng đi chân không. Ổng đi chân không. Ổng đi lạch bạch, lạch bạch và ổng suy nghĩ. Ổng suy nghĩ, ổng đi chân không.

Lạ không! Đó, mình mới thấy là những người giỏi, họ lui về cái thanh tịnh từ từ. Thì những người mà thanh tịnh từ từ thì mới có thể có những người bạn giỏi được. Thành thử ra người ta không thích chỗ xô bồ xô bộn. Họ ở chỗ yên. Hoặc là chỗ xô bồ xô bộn, nhưng mà cái khu đó yên. Cái khu đó yên.

Thường thường mua nhà người ta cũng đều hỏi:

--Ê, anh ơi, ở đây có du đảng du đồ gì không? Ớn lắm ông ơi!

Trả lời:

--Không, không, cái khu này yên lắm! Cái này coi như là anh ngủ, anh quên đóng cửa, nó cũng không biết nữa mà, nó không để ý tới nữa. Không có mất đồ. Không, không có mất đồ.

--Ôi trời sướng quá!

Là người ta ở. Người ta sẽ tới, người ta ở đông.

Bất cứ da đen, da vàng cũng hỏi cái câu:

--Ê sao vậy?

Còn nếu mà người ta không có đủ sức để hỏi thì thôi, đành vậy. Không có chê được. Nhưng mà đành vậy.

Đó, thành ra là khi mà người mẹ yên là đứa con nó yên, và lại mạnh lắm.

Tại vì nó ở trong cái khu vực mà chòm xóm không ăn cắp.

Nhưng mà nếu như ông già yên, thì người mẹ phải thương ông già lắm mới nghe được.

Tại vì mẹ thì lúc nào cũng nghĩ rằng:

--Ừ thì phải làm cho ăn, làm cho uống chứ.

Nhưng mà bà vợ phải thương chồng lắm lận! Khi đi ra ngoài đường làm việc, thì bả vẫn nhớ tới chồng của bả. Tuy rằng không nói. Tuy rằng không nói ra.

Bả không nói ra:

--Ờ em đi ra ngoài đường em nhớ tới anh.

Hay là, vớ va vớ vẩn năm sáu chục tuổi rồi, không ai nói câu đó.

Nhưng mà hễ mà người chồng bị cái gì đó là người vợ mất ăn mất ngủ liền. Là tại vì bà có suy nghĩ về người chồng. Có những cái động tác rất là nhỏ. Chỉ cần mình ngồi mình coi, và mình coi những cái động tác nhỏ. Vì khi động tác nhỏ đó thực hiện được rồi, thì tự nhiên mình biết được là người bạn của mình thương mình dễ sợ lắm! Đó là những cái, người ta không có ngờ được! Không có ngờ được! Mà nếu như mà người chồng vô tình không để ý tới những cái chi tiết nhỏ đó, thì người vợ không có được khuyến khích. Mà người vợ không được khuyến khích thì người vợ nói chứ:

--Ôizz, làm cho ổng nhiều quá! Thôi bây giờ không làm nữa!

Người ta không được khuyến khích thì người ta không làm. Cái đó nguyên tắc là vậy. Thành ra là ở với nhau phải dòm nhau. Rồi nếu mà không dòm nhau, thì nó được một đoạn thôi. Được một đoạn thôi! Còn sau đó là ác mộng không.

Ở với nhau hoài như vậy, bắt buộc phải ở với nhau mà lại không được cái gì như ý hết. Người này làm thì người kia:

--Ôizzz, ơzzz....trây, trây, ezzz

Con sẽ đi gặp những người rất là giàu, con hỏi người vợ:

--Anh sao rồi? Chồng của chị sao?

--Ôizzzz, làm việc trây trây ấy mà!

Hình như là họ không để ý nhau. Họ làm cái gì á! Thành ra khi một gia đình nó ra dạng, tức là có con có cái rồi, thì thấy tự nhiên là mỗi người một hoang đảo. Mỗi người là một hoang đảo!

Cái tính tình đó ngay lúc mà đứa con đẻ ra, là người ta đã xem không cần những chi tiết. Thấy ghê không! Thành thử ra là khi không có một cái chi tiết gì với nhau, thì đứa con tự động lớn lên là nó không cần để ý tới ba má nó.

Nó hay vậy! Nó hay lắm!

Có những người con để ý tới ba má nó.

Có những người con lại không để ý tới.

Mình học hành, mình học, mình tu! Thành ra mình đứng ở ngoài cái số đó. Tại vì ba má của mình mà mình lại không để ý tới thì kỳ quá! Mình không chấp nhận được!

Chứ còn có những người đó hả, đẻ con ra, con nó nói:

--Chứ bà sinh tui ra có ý đồ gì? Bà hỏng biết rằng là nó khổ hả? Bà sinh tui ra có ý đồ gì?

Nó trách ngược lại. Khi tụi nó nói chuyện với nhau:

--Chứ thiệt ra là ông có ý đồ ông sanh ra ông làm người không?

--Không, tụi nó kêu mình đó chớ! Tụi nó sanh ra đó chớ! Tụi nó sanh mình ra đó chớ!

Cái đó mới độc!… Cái đó mới độc!

Thành ra là cái xã hội nó rối ngay từ lúc đầu. Đẻ ra trong trung tâm cơn bảo thì con không thể nào con giữ nó lại được. Con lọt vô một cái trung tâm cơn bảo rồi là đừng hòng. Con phải thật là giỏi, con mới nhận định lại, con nói: “Không, không, không, không, không...! Con mới thoát ra được. Mà thoát ra đó hả, nó bào con ra giống như trứng gà bóc vậy. Nó cọ xát con và làm cho con khùng luôn.

Người mẹ rất là quan trọng! Người mẹ rất là quan trọng tại vì người mẹ giữ đứa con! Đâm ra, người mẹ phải có được ông Già khuyến khích, phải hiểu có một người chịu đựng với mình, đồng thời là phải để ý tới mình. Thì trong cái điều kiện như vậy thì mới có người này, có người kia. Nó vẫn ảnh hưởng, tại vì tối bà ngủ thì vẫn suy nghĩ về chồng. Chứ còn có những người kêu:

--Sướng con cu, mù con mắt!

Ừ, ghê không? Chơi vậy đó chớ! Đâm ra là tự nhiên dã man quá! Đó! Dã man quá!

Tiền Thai Giáo Và Sự Căn Bản

Thành ra là trong cái tiền thai giáo nó nằm ở cái căn bản. Nằm ở cái căn bản!

Khi mình đẻ đứa con ra, mình phải hiểu là thiện pháp, thì mới lôi được đứa con thông minh. Còn những cái thằng mà ác pháp, thì nó là ác pháp, nó tầm bậy mà! Tự nhiên nó ra, là nó ra tầm bậy! Cho dù đó là anh có tin bất cứ tôn giáo nào. Anh có tin cái gì đi nữa cũng là không sai. Tại vì cái động tác mà để ý nhau, cái động tác chi tiết với nhau.

Trang điểm là đâu phải quẹt quẹt quẹt quẹt mà nó ra đâu, bắt buộc phải dùng những cái cọ nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ để điểm, chấm phá nó. Phải là chừng mực nào thì tự nhiên nó đẹp. Trật một cái… là nó xấu quắc luôn. Kỳ lắm! Chứ hổng phải mà chừng đó thứ bôi lên mặt mà được đâu. Kỳ lắm! Nó phải đúng một cái chừng mực nào đó, tự nhiên nó đẹp. Chừng mực nào đó, nó xấu.

Cái bản nhạc giao hưởng do hai vợ chồng chơi với nhau, nó phải là một bản nhạc hay. Hay! Chứ còn hai thằng chơi, mà thằng này nó đánh--tằng-tằng-tằng-tằng-tằng-- còn thằng kia. nó ngược ngạo đi. Nó hổng có đúng! Nó hổng vô! Thành ra là nó chán.

Khi mà nó sống ở giai đoạn trẻ tại vì nó khỏe, thành ra là nó thấy được:

--Ổng cũng làm ra tiền đó chứ ha!

--Ứ, làm ra tiền bình thường!

--Cũng giỏi!

--Không làm thường thường thôi!

Đó! Coi chừng mấy cái chỗ đó! Coi chừng mấy cái chỗ đó!

Không có ổng làm sao có mình đó! Thì mình mới được. Chứ còn:

--Ôi, ổng làm 50 ngàn đồng thì mình cũng làm 45 ngàn đồng, thì mình thua 5 ngàn đồng chứ mấy!

--Nhưng mà so với nhà hàng xóm coi. Hàng xóm, hai vợ chồng nó mới có 10 ngàn.

--Mình hơn xa! Thấy không, hơn xa!

Hơi đâu mắc mớ nhau. Tự nhiên đâm ra đó là thằng này chê thằng kia.

Mà nó ngấm ngầm thôi. Nó hổng nói ra nhưng mà nó chê. Nó chê! Thì chút xíu… xíu đó thôi… Nó rỉ từ từ.

Thành ra là con người mình nó sợ. Nó già rồi. Tới khi già rồi nó bứt liền. Tới khi già rồi nó bụp, ly dị. Bụp! Ly dị!  Quái đản không? Già rồi mới ly dị! Kỳ không?!

Đó! Cũng có những cái kiểu như vậy!

Thành ra là mình biết cái cuộc sống nó bị rỉ; hữu lậu, tức là bị xì hơi rồi, mà xì hơi là chết. Xì hơi là chết! Thành ra mình phải kiểm soát nó. Người lành mà, người lành thì phải cân đong, đo đếm coi có thiện ác không.

Suy nghĩ:

--Cái này làm được không ta? Không làm. Không làm được!

Gia đình mình nói được, thì mình nói được, còn không được thì… thôi!

Mang tiếng cù lần, thì chịu!

Cái đó là đại luật sư:

--Anh cù lần quá!

Nhưng mà suy nghĩ:

--Ác pháp mà, sao làm được!

Thành ra là cái gia đình nó trầm trầm, trầm trầm, trầm trầm. Không thể nào phát triển được.

Không thể nào phát triển được trong cái gia đình có tư tưởng như vậy.

Còn như tư tưởng A-tu-la đó thì phải:

--Chiến đấu, chiến đấu, tấn công...

--Hội hộp, tranh giựt, tranh giành…

Thì… bề nổi của gia đình có đèn chớp tắt. Nó chớp, nó tắt nhìn cũng được lắm! Nhưng mà phía bên trong, đó là nó không có gì là vui.

Ghê! Ghê! Đó là cái mà phải suy nghĩ trước khi dùng tiền thai giáo là vậy.

Tiền Thai Giáo Là Nội Lực

Tiền thai giáo là coi cái nội lực của mình nó đủ không?

Tức là mình tấn công để chiếm lĩnh mục tiêu. Cái đó lúc nào cũng dễ?

Khó vô cùng luôn!

Được, chứ hổng phải không. Tấn công vô cái thành trì của người ta mà mình chui vô được, bắt người ta làm nô lệ cho mình, theo ý của mình. Cái đó rất là khó vì bản thân người ta cũng bảo vệ. Ác cũng bảo vệ cho ác. Mà mình thiện mình chui vô đó là nó đánh nhau dữ lắm!

Họ xúi mình. Họ phá mình bằng cách xúi.

--Chi vậy? Chi vậy?

Thấy không! So sánh!

--Đâu có gì đâu mày làm cái đó khổ thân à. Im mẹ đi.

Thấy không?

--Mày sống giống như người ta đi. Ai cần. Ai cần để ý thiện quá vậy. Thiện mà ngu.

Đó. Thành ra là đó, có những cái sự mà tàn phá như vậy, càng ngày nó càng bào mòn mình. Mình chui vô cái lãnh vực mà xào xáo như vậy là nó bào mòn mình, thì mình hiểu cái sức của mình. Lúc nào mình không chơi, lúc nào mình nghỉ giải lao. Đừ quá mình nghỉ giải lao.

Cân bằng được mấy cái thứ đó! Người ta gọi là phước báu lớn. Phước báu lớn!

Còn không cân bằng được thì mình hiểu:

--Ồ, phước báu mình không lớn. Thôi mình phải cẩn thận!

Người ta đi tà tà tà tà... người ta vừa đi vừa ăn cà-rem. Còn mình phải đi thẳng lưng, bước đều bước, dòm trái, dòm phải, bước đi uy nghiêm, bắt buộc phải uy nghiêm.

Còn người ta lè phè... người ta đi vẫn tới, thì cái đó là cái chuyện phước báu của người ta rồi.

Còn mình là phải thẳng lưng. Đi đâu đó thì đi. Còn trật một cái, mình bị, chứ người ta không bị.

Thành ra là Tiền Thai Giáo rất là quan trọng ở cái chỗ là: mình chiếm thành, có phương pháp chiếm thành. Nếu mình có phương pháp chiếm thành rồi, mình phải hiểu phương pháp giữ thành, giữ cái mục tiêu, càng khó hơn nữa.

Càng khó! Khó lắm!

Tiền Thai Giáo Và Tính Tình

Tại vì ba ngồi, ba coi cái hiện tượng mà những người tới thắp nhang tại gia đình ba (vào những ngày Đầu Năm).

Mãi sau này, sau này mà người ta chấp nhận là có những cái điều người ta không biết, thành ra là người ta lén lút, người ta tới người ta thắp nhang. Lúc đầu, khi mà vô sản tràn ngập vào miền Nam, thì hầu hết người ta không được thắp nhang. Nhưng mà nhà ba lúc Tết, người ta cũng có tới người thắp nhang.

Người ta nói với nhau rằng:

--Cám ơn ông bà.

Mà mình đi mình thấy: ghê thiệt! Nó ghê không.

--Cám ơn ông bà.

Người ta chỉ nói chứ:

--Ông bà chết tội quá!

Còn mình không nói được với bà con hàng xóm là:

--Ừ, hai ông bà đã đi về đâu rồi!

Tại vì nó vô lý rồi.

Người ta cứ vậy. Thành ra là mình kêu chứ:

--Uhm thôi thì cám ơn bác, cám ơn chú.

Sau đó hả, số cây nhang nhiều hơn. Con biết rằng, có những đầu năm ở gia đình của ba, người ta thắp nhang rất là đông. Người ta tới người ta thắp nhang rất là đông.

Kể cũng lạ. Tức là, ổng  chết rồi. Cái thời đó là cái thời mắc nợ sáu mươi mấy cây vàng! Mà, ổng chết rồi. Mà tới giờ này vẫn còn người tới thắp nhang.

Cũng lạ! Bây giờ thì hết rồi. Bây giờ thì con cháu nó ở rồi. Triết lý nó khác rồi, thành ra người ta không tới nữa. Thế nhưng mà những người cạnh xóm đó là vẫn cứ nhắc nhau. Không biết có truyền lại cho những đứa nhỏ không? Nhưng mà chắc không truyền nữa, hết rồi.

Thành ra là cái vấn đề là, có những người chẳng hạn như… có anh nào ở trong Hoa Sen Trên Đá. Anh ngồi nghe mình tán dóc, rồi ảnh nói chứ:

--Trời đất ơi, có phải là thằng Ti không đó?

Mình nói:

--Dạ có, em. Em đây. Em là thằng Ti.

--Trời đất ơi, tao cứ tưởng là thằng nào. Mà bây giờ tao nhận mày làm Thầy, thì tao phải kêu mày bằng cái gì? Tại vì anh tao là cái thằng Già!

--Anh kêu em bằng cái gì cũng được. Em đâu có thành vấn đề cái chuyện đó. Vấn đề là cái chuyện của anh em làm được cái gì hay không?

Ổng nghe ổng ưa quá, ổng nói chứ:

--Hổng được, tao phải kêu mày bằng Thầy. Tại vì rằng đó là, ba mày đó..., má mày đó...

Ổng làm cho một dây luôn mà.

Trời đất ơi, té ra ông đó, ổng rảnh, ổng đi ổng điều tra lại. Điều tra trong cái xóm, điều tra coi coi gia đình của ba hồi xưa như thế nào.

--Mày như thế nào?

Điều tra xong rồi viết một cái email qua nói rằng:

--Trời, không có thể nào tưởng tượng được cái gia đình nó như vậy.

--Quí lắm đó nghe!

Trời, mình nghe, ghê thiệt! Một người... ổng... ổng sưu tầm. Ổng sưu tầm lý lịch.

May quá, mình vẫn giữ cái mức độ của Ông Già, thành ra hổng sao. Thấy cũng đỡ!

Thành ra, ba nghĩ rằng có những quan sát viên. Trong những động tác của mình đó, có những lúc mình tưởng rằng mình có một mình à. Không, có những quan sát viên. Họ vẫn ghi nhận những cái biến cố, thành ra mình nói rằng không mất đi đâu được.

Đừng có nói rằng nó sẽ thể hiện ra hiện vật hay hiện kim gì đó để mình chứng tỏ rằng mình là A, B, C.

Không có. Không cần cái đó.

Thì khi mà con chơi tới cái mức độ nó đúng rồi, người ta nói là không cho, không ai cho mày chết đói. Không có lo cái chuyện đó, không ai cho mày chết đói. Thì không biết được là… nó đúng cho ba, nhưng mà không biết nó đúng cho con hay không, và cho những người khác hay không. Nhưng mà hồi xưa giờ là má của ba nói:

--Người ta ăn thì còn, mà mày ăn là hết. Mày mà ăn rồi, là hết! Người ta mà ăn, thì mày còn!

Không hiểu. Lúc đó không hiểu. Bà Già không… có biết viết. Bà Già mù chữ mà.

Thành ra là vấn đề mà mình suy nghĩ trong Tiền Thai Giáo là nó nằm ở tính tình.

Tác Động Của Hoa Sen Trên Đá - Cửa Sổ Tâm Linh

Những người mà nghe Tiền Thai Giáo, bay vô làm, thì họ rơi vào… những cái… sau này ba thấy là tại vì cái tiếng của Hoa Sen Trên Đá mạnh quá, nó chấn động hết. Mình không thấy, nhưng mà nó chấn động hết.

Nó làm những việc mà người ta không ngờ luôn. Người ta không ngờ, những cái cục sáng, cục đỏ đó khi mà nó bay đi, nó phát triển ra để nó làm cái này, làm cái nọ thì đều phát nguồn từ Hoa Sen Trên Đá.

Thành ra cái lực của Hoa Sen Trên Đá mạnh. Khi mà người ta tác ý về Tiền Thai Giáo thì nó sanh ra một cái hiện tượng nữa, lạ là ai cũng muốn vô Hoa Sen Trên Đá hết. Cái hệ thống mấy thằng giỏi, nó nhắm vô Hoa Sen Trên Đá. Tại vì ở chỗ đó, nó làm có căn bản. Nó làm có căn bản. Thành thử ra là người ta vô.

Và những thành viên sau này, ba để ý  là: người ta chỉ có thể hiện nhau một cái đoạn ngắn thôi, ba gọi cái đó là cửa sổ tâm linh thôi, chứ nó không có dài được. Tại vì người đó không có chuyên nghiệp. Thành ra là người ta vô ở cái dạng cửa sổ tâm linh. Rồi đặt vô trong đó (cửa sổ tâm linh), tự nhiên người ta thương chồng của họ 100% thì đứa con giỏi nó chui vô. Con vợ cũng 100%, chồng cũng 100%. Lúc đó tự nhiên nó vô cụp một cái là nó lôi thằng kia vô. Thành ra đẻ những thằng rất là giỏi. Nhưng mà nếu vì lý do gì đó người ta không có đầu tư nữa thì đứa đó vẫn giỏi, nhưng mà nó hơi bị lệch đi một chút.

Chẳng hạn như thằng Tinou, khi mà ba lên trên một mức độ nào đó ba nói nó... Tới một mức độ ba không nói được nó nữa. Thôi kệ nó, không sao.

Thì khi kệ nó không sao đó thì nó dao động. Nó dao động. Nó tán bên này, tán bên kia. Nó có những ý nghĩ lạ lùng của nó.

Thì mỗi lần nó tán, thì ba điều báo động:

--Ê, coi chừng!

Tán là:

--Ê, coi chừng!

Trước đó là:

--Ê, coi chừng!

Kế đó là:

--Ê, coi chừng!

Sau đó là:

--Ê, coi chừng!

Đặc biệt: lúc nào nó (Tinou) cũng để ý tới, tuy rằng nó không phản ứng. Không phản ứng nhưng mà lúc nào nó cũng để ý tới.

Tới khi ba nói:

-- Y, ông, ông, ông nghe tui kỹ nè, ông sống vậy nữa, ông ở tù đó!

Thì nó hổng nói gì hết.

Sau cùng nó chui vô trong tù, nhưng mà chưa phải là tù, chỉ là tạm giam thôi.

Thì nó nói cái đó chưa phải là đúng. Nhưng khi vì một lý do gì đó nó bị ở tù, từ phòng tạm giam vô tù là  cách nhau một vách tường thôi. Thì khi vô tù rồi nó mới nói:

--Trời ơi không ngờ ba nói đúng, ba nói trước giờ.

--Ừ thì hễ mà đi như vậy thì nó trúng, vô tù. Hễ mà làm việc như vậy, thì vô tù.

Rồi thôi. Ba lấy tiền đem nó ra thôi. Đưa cho nó đi là nó đi thôi.

Lôi ra. Lôi ra rồi cũng vẫn bình thường.

Nhưng mà mình không nói như:

--Ê, không có làm như vậy nữa.

Bình thường, ba nói rằng:

--Ừ, phải thật sự cẩn thận. Nếu mà không cẩn thận thì tan xương nát thịt rất là dễ.

Sau một thời gian, mình lại nói:

--Ê, chuẩn bị đi xa rồi đó. Xa đến một mức độ khi mà con về đây nè con hỏi lại: Có những người sống ở đây mà là người Việt Nam không?

Người ta nói là:

--Có. Có. Nhưng mà ông bà đi rồi. Ông bà bán nhà rồi, ông bà đi rồi, không biết ở đâu.

--Cái mà con đi xa tới như vậy, thì nếu mà nó xảy ra như vậy thì sau này con buồn lắm lận, chứ không phải là giỡn đâu. Buồn lắm lận. Con buồn suốt đời luôn đó. Là tại vì rằng đó là con bị mất đi một thằng cha rất là giỏi. Con biết đó, trên Utah này, nói về Utah chỉ có… mình ba. Con không kiếm đâu ra được những người mà đủ để con phải học, và phải hỏi nữa. Có mình ba à. Có mình ba. Mà con bị vuột đi rồi. Khi mà con bị vuột đi rồi đó, khi con có những cái thắc mắc thì con sẽ gặp người ta trả lời những câu kỳ lạ lắm. Người ta trả lời không đúng.

Thì mỗi người đều có một cái trạng thái, coi như là tự cái bản thân của mình đụng chạm vào thì nó mới nhớ. Chứ còn người ta nói, mình không nhớ.

Sở dĩ mà người ta nhớ được là tại vì người ta nằm trong 4 cái con ngựa:
- con ngựa thấy bóng roi,
- con ngựa phải đụng roi,
- con ngựa bị đập,
- và con ngựa phải bị đập què giò.

Thì mình nằm ở trong cái dạng nào, trong cái tình huống nào thì tự nhiên mình bị cái đó. Chớ không phải là giỏi với dở đâu. Không có giỏi với dở. Nó là như vậy.

Thì bây giờ Tinou đi, nó đi xa. Nó không ở nhà, nhưng mà chú nói chứ:

--Cuộc đời con còn đi xa nữa. Con sẽ có lúc tự nhiên con đi xa lắm! Tới khi con chực nhớ “Y, mình có một cái nhà” khi mình về thì cái nhà nó có người ở chứ không phải là nhà trống. Có người ở. Con có đi hỏi đi nữa thì người ta nói rằng: “Hai ông già bà già đó bán nhà, ổng đi rồi. Không biết đi đâu.” Đó là hết nếu mà con đi tới đây. Còn nếu mà con để ý, thì hy vọng rằng cái chuyện ba thấy trật.

Ghê! Nói chuyện như vậy cho nó nghe. Nó là một cái thằng Tiền Thai Giáo. Nó là một thằng giỏi. Nhưng mà tới một lúc nào đó, tự nhiên nó muốn sống theo cái cách riêng của nó. Thành ra là bỗng nhiên nó không có nghe mình nói nữa.

Ảnh Hưởng Của Âm Nhạc

Ngay cái lúc mình nói Tinou đầu tiên hết, khi nó nghe nhạc Metallic:

toà toà toà toè toè toà toà ….. toà toà toà toè toè…. whoà whoà whoà whoà

(Xem bài viết của wikipedia về dòng nhạc Heavy Metal https://vi.wikipedia.org/wiki/Heavy_metal )

Thì khi mà nghe như vậy thì ba mới nói là những âm thanh, nó ảnh hưởng tới hệ thần kinh của mình.

Những cái lời mình nói chuyện mà dễ dàng với nhau, nhẹ nhàng với nhau, xây dựng cho nhau và những cái lời mà họ nói giết chóc, chết chóc, tra khảo. Từ cái nhẹ nhàng cho tới cái chết chóc, nó có ảnh hưởng qua âm nhạc.

Ví dụ như nhạc không lời chẳng hạn, con có thể tưởng tượng:

--Ô cái nhạc này có một người đi chơi đây, đi tới đó rồi gặp nhau, rồi v.v...

Tại vì cái nhạc nó hay quá.

Người kế bên con cùng nghe bản nhạc đó, họ cũng có thể nói chứ:

--Ừ thì cái này là cảnh biển nè, cái này là cái hoa nè.

Còn người kia thì

--Không, mình không có bàn cãi nhau, nhưng cái này thì phải là suối, suối thì mới hay như vậy.

Mỗi người đều nghĩ ra một hướng, mà tất cả về hướng đẹp hết. Nó tô điểm cho nhau. Thành ra cái âm thanh đó, nếu mà lấy cái âm thanh đó ra, phát ra cho một cái cây nó mọc, thì người ta nhận xét được như vầy:

·    Nhạc cổ điển làm cây nó mọc rất là rậm, hệ thống rễ rất là vững chắc. Cây nó rậm, nó phát triển rất là điều hòa, rất là ngon lành.

(Xem bài viết của wikipedia về dòng nhạc Classical Music https://vi.wikipedia.org/wiki/Nhạc_cổ_điển )

·    Nhạc Jazz, Nhạc Jazz là một cái loại nhạc mà người da đen họ nghĩ ra. Thì khi người da đen họ nghĩ ra thì họ nghĩ nhạc đâu cần quy luật gì đâu.

(Xem bài viết của wikipedia về dòng nhạc Jazz Music https://vi.wikipedia.org/wiki/Jazz )

Anh có tiếng bass thì cứ tùng túng tùng túng... của anh, còn tui đó thì tè té tè té tè té... của tui.

Không có cái nào ăn khớp với cái nào hết, nhưng tất cả đều là hay. Miễn hay thôi chứ!

Người da đen mà. Có học hành gì đâu. Thành ra nhạc Jazz rất là đặc biệt. Nhạc Jazz có những kiểu chơi gọi là ngẫu hứng, chỉ có nhạc Jazz mới có thôi. Ngẫu hứng! Ngẫu hứng tức là ba hồi đang chơi vậy tự nhiên thằng teeeeeee tèeeeeeeeeee teeeeeeeeeee..... nó thổi đại một cái hứng, còn thằng khác thì: bủng bủng bủng…... nó đi theo, mà nó tùm lum hết.

Người ta bình luận là trong một câu chuyện, nói chuyện, ai cũng nói về một cái đề tài nào đó thì nó cũng hay nhưng mà có nhóm nói về đề tài này, nhóm kia nói cái đề tài kia. Cái này là tràn lan trong tất cả các phòng nhạc thì tại sao mình không lấy cái nhạc đó làm một bang nhạc để rồi ý đó mình phát triển nhạc Jazz. Hay không!

Thì khi mà người ta nghe nhạc Jazz, thì người ta bồi hồi cảm xúc, rất là độc đáo. Thì cái, nhạc Jazz đó cho mấy cái cây nghe, thì nó ảnh hưởng y chang như nhạc cổ điển. Cũng rể, cây cũng phát triển điều hòa.

·    Nhưng, bây giờ có nhạc cao bồi, country, .....tùng túng túng tủng tủng tung túng.... chơi rất là hay.

(Xem bài viết của wikipedia về dòng nhạc Country Music https://vi.wikipedia.org/wiki/Nhạc_đồng_quê )https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%E1%BA%A1c_%C4%91%E1%BB%93ng_qu%C3%AA

Nhạc rất là hay, lời nhạc rất là... chậm, nói chậm, hát cũng chậm. Người mà học Anh văn là nên nghe nhạc country để mà biết tiếng Anh nó ra sao, ngữ pháp nó ra sao.

Thì khi mà nhạc country phát ra thì cây và rể phát triển rất là bình thường, không có quá mức, không có phát triển mạnh bằng nhạc Jazz hay không phát triển mạnh bằng nhạc cổ điển.

·    Bây giờ tới nhạc Pop hay là nhạc Metallic hay là gì đó.

(Xem bài viết của wikipedia về dòng nhạc Pop Music  https://vi.wikipedia.org/wiki/Pop )

Khi mà phát những cái nhạc đó ra thì cây nó héo, rể nó không phát triển, và cây chết.

Bây giờ, mình lấy 2 cái headphone, mình nhét vô lỗ tai, thì mình phải nghe cái gì cho nó phát triển. Chứ mình nghe cái gì cho mình chết, thì mình nghe để làm cái gì.

Có ngu không? Có điên không?

Nó dùng cái chữ Pop--popular, chữ đầu tiên của popular. Tức là phần đông là như vậy đó hả? Nghe như vậy đó hả? Chỉ có chết người á! Thấy không, phần đông--pop. Popular, ai cũng nghe được hết.

Mà khi mà nghe, đút đầu vô nghe cái đó: Rể cây nó không phát triển, cây tệ hại đến độ gần chết luôn mà. Nó không chết, nhưng mà nó gần chết.

Với cái cây, người ta phát ra cái nhạc đó, cái cây không phát triển thì mình nghe làm cái gì?

Mình phải có suy nghĩ. Phải có suy nghĩ!

Tại vì hồi xưa nhạc nó cũng dở, thường thôi, nó không hay. Nhưng mà bây giờ nhạc đó, hầu hết ai cũng nghe rồi thì mình phải nghe cái loại nhạc mà nó phát triển chứ. Còn nhạc nó làm cho mình không phát triển nữa thì nghe để làm gì?

Ảnh Hưởng Từ Tiền Thai Giáo

Thành ra là Tiền Thai Giáo cũng có ảnh hưởng. Mình phải nói ra được cái đó. Còn nếu mà nó không nghe nữa thì đó là nghiệp quả thôi. Dẫn chứng như vậy rồi mà còn thí nghiệm thì đó đúng là nghiệp quả. Tức là nó phải kiểm tra lại nó mới tin. Có những người chỉ cần bóng roi thôi là người ta tin. Có những người phải đụng vô thì người ta tin. Có những người phải đập rất là mạnh thì mới quẹo phải, quẹo trái được. Có những người vậy. Thì mình thấy rằng ừ, lãnh vực này... mình cũng vậy thôi, có lãnh vực mình nghe thôi là mình hổng chơi rồi. Còn có những lãnh vực mình không hiểu tại sao mình lại phải bị như vậy rồi mới thay đổi.

Ai cũng vậy, bốn con ngựa đó có trong mỗi người. Vậy thôi.

Thương Nhau 100%

Thành ra, con thấy Tiền Thai Giáo nó nằm ở dưới này lận, thì nó mới đưa lên cái cây, nó bự, và nó mới rậm được.

Còn những cái Tiền Thai Giáo mà “bà rá nhập ông địa” do một khúc là mình thương vợ 100% và bả thương mình ngược lại 100% thì một thằng giỏi đi xuống. Thì khi mà thằng giỏi đi xuống là mình chiếm lĩnh thành rồi, mình phải hiểu rằng là phải giữ thành. Điều đó hổng phải giỡn. Không phải giỡn! Không phải giỡn chơi nữa, tại vì thằng giỏi về nó suy nghĩ rất là mạnh, rất là nhanh, và rất là đúng. Nó ghê lắm! Mà mình không chuẩn bị là nó vượt qua mình luôn. Rồi mình cũng không biết nó trúng hay không,  tại vì nó vượt khả năng của mình. Mình không biết được nó là như thế nào.

Ghê!  Tại vì mình đẻ ra đứa con nó là siêu nhân mà, thành ra mình phải hiểu cái chỗ đó.

Chớ mà khi đẻ ra đứa con như vậy rồi không đẻ à. Sợ quá không đẻ à?

Thấy không. Nó sẽ có phản ứng như vậy. Rồi đẻ đứa tà tà hả? Cũng không đúng lắm.

Uổng! Không lẽ mình đẻ một đứa tà tà tà tà vậy thôi?

Hoa Sen Trên Đá đàng hoàng, cũng ngon lắm chứ bộ! Thì cũng được, nhưng mà cũng khó thực hiện.

Đức Phật Thích Ca Ra Đời

Ba ngồi ba nghĩ như vậy. Khi mình nói ra rồi, chẳng hạn có một người kêu chứ:

--Ê, bây giờ 2 tụi nó vừa mới lấy nhau. 2 tụi nó vừa mới lấy nhau, bây giờ tao không biết làm sao. Tao hổng biết làm sao. Ý là tao muốn Tiền Thai Giáo.”

Thì mình nói là, Cái Tiền Thai Giáo anh đọc kỹ chỗ cái đoạn đầu đó (ý là muốn nói chuyện yêu thương nhau của hai vợ chồng, tỷ lệ 80% trở lên thì sẽ chiêu được người giỏi).

Cái phước báu mà không đủ. Phước báu mình mà không đủ, mà mình chơi: có nghĩa là muốn đẻ ra ông Phật đó, giống như hoàng hậu Ma Da gì đó... Bà mẹ của Phật Thích Ca, người hiền hòa, rất là đạo đức, và rất là suy nghĩ về mặt tình thương với chồng.

Tính Cách Của Hoàng Hậu

Bà làm những công việc, và chỉ cần nhờ người khác:

--Ê, làm này, làm kia.

Thì người ta sẵn sàng làm. Nhưng mà không, Bả vẫn tự làm, Bả im lặng bả làm.

Thì người ta nói:

--Sao, sao, sao, sao Hoàng Hậu làm vậy?

Thì cực chẳng đã họ mới đứng lên, chứ không phải họ đứng lên đâu.

Bà nói chứ:

--Ờ, thì cũng làm giống như anh em thì để tui làm.

Thì cái hành động của Bả như vậy đáng lý ra là dùng cái quyền hành để mà xử lý thì Bả dùng cái tình thương xử lý. Thành ra tiếng thơm của Bả rất là nhiều người biết, mà Bả thương ông chồng Bả thật sự.

Thành ra Ông Thích Ca, Ổng xuống.

Chỉ có đơn giản vậy thôi. Bả thương thật sự ông chồng đó.

Thương nhiều lắm, nhưng mà vì Bả hiểu rằng là vì chính trị thành thử ra là Ổng phải làm như vậy thôi. Bả kiếm cái cách, tại vì Bả sống trong cái nghịch cảnh mà. Bả kiếm một cái suy nghĩ để Bả bênh vực chồng Bả trong khi đó chồng có thể là vừa mới lấy về chơi được một lần, hai lần xong rồi quên luôn rồi. Vậy là chơi, toàn là chơi ở đâu không à. Chứ đâu có ở nhà. Về nhà là đừ rồi. Hết nghi thức. Mà hết nghi thức là chỉ có đừ rồi.

Cái phòng của Bả với Ổng, cái chỗ đó không có nghi thức nữa, không có ai dòm ngó nữa hết, không có còn ngon ngon, giựt giựt giựt giựt nữa. Dế nó đã đừ rồi. Thành ra là cái chỗ đó không có nghi thức. Thành ra là cái sự thật hiện ra trong đó.

Thành ra là Bả vẫn thương chồng Bả 100% [1]. Do cái tình trạng 100% đó, Phật Thích Ca ra đời.

Ghê không!

Mà Phật Thích Ca ra đời làm chuyện gì?

Lại thấy Mẹ mình [2], Ổng lúc đó là ông Tiên (Bồ Tát ở Nội Đâu Suất) mà, Ổng đâu có thấy chết chóc gì đâu:

--Trời ơi, sống đây sống làm gì. Thôi, dọn Bả lên trên Đao Lợi.

Cái đó là suy nghĩ rất đúng. Suy nghĩ rất là đúng! Ngài đưa mẹ lên Đao Lợi, thì bên kia (bên đời)* phản ứng liền.

Thấy không, con thấy làm đúng nhưng mà cái phản ứng cuộc đời nó kêu:

--Ê chết cha, vừa sanh ra mà Mẹ bị chết hả? Nhà có vấn đề.

Đó, thấy không?

Và Vua cha cho ra một thủ đoạn:

--Ê, lập tức tính ra một cái kế để mà phá vỡ cái vụ đẻ ra quỷ, ra yêu! Nếu không là chết cha mình.

Thành ra hệ thống quân sư tìm ra giải pháp:

--Không, Phật đi trên hoa sen!

Nó dựng lên cái chuyện. Chuyện dựng lên rồi thì…

--Mày tin không? Tin không?

--Không tin.

--Cắt! Tối có người tới cắt!

Vậy thôi.

--Tin không?

--Dạ Tin.

--Ờ... Tin, đừng có lén phén nha chú! Chú lén phén là cắt à! Tự nhiên bị mất à. Bốc hơi, cho nó bốc hơi.

Sợ thấy bà! Tới giờ này vẫn còn ghi. Sợ đến tới giờ này vẫn còn ghi.

Cái chuyện vô lý mà vẫn còn ghi. Nó ghê không?

Thành ra là con thấy…  cái ác pháp nó gần liền với cái thiện pháp. Nó đứng kế bên.

Mà trong khi đó là Đức Phật làm đúng. Nhưng mà Ngài lại bị mang tiếng là má chết là vì trong gia đình có con quỷ sinh ra yêu tinh. Ghê không?

Con thấy ở trong đó nó đảo lộn tùm lum. Ác không. Chứ đâu phải dễ đâu. Đâu phải dễ!

CHỌN NƠI THUYẾT PHÁP CHO MẸ

Tại sao mà tới Đâu Suất nói chuyện, mà không lên Đao Lợi?

Là vì Mẹ ở Đao Lợi, mà sao Ổng không lên Đao Lợi nói chuyện luôn đi, Ổng xuống Đâu Suất làm cái gì?

Ai trả lời được câu đó, ông đó là Ông Phật!

Tại vì Ổng biết được nguyên tắc. Nguyên tắc tâm lý nó như thế nào. Bây giờ câu hỏi là “Tại sao Phật Thích Ca không lên Đao Lợi, Ổng nói chuyện thẳng cho Mẹ luôn? Chứ mà nói chuyện ở dưới Đâu Suất, để mà Mẹ đẻ ra mình, bấy giờ còn phải đi xuống dưới Đâu Suất để mà ngồi nghe. Tại sao? Bộ tình cờ vậy hả? Vừa phải thôi. Đừng có nói chuyện tình cờ trong đó.

Trả lời được câu đó: Là Phật!

Tại vì mình tính ra được cái hậu quả của ông Phật xuất hiện ra. Ổng ra đời, ảnh hưởng như thế nào.

Hồi xưa giờ, Ảnh "thưa Má" không à. Ảnh "thưa Mẹ", "thưa Má" không à. Chứ Ảnh đâu có làm cái chuyện mà Má phải đi từ trên đó đi xuống. Vô lý à!

Đi xuố..uố..uống…  chứ không phải là Đi lê..ê..ên…

Thấy không. Cũng giống như là, Má ngồi đây, Ba Má ngồi chỗ đẹp đẽ vậy, nhưng mà ông Phật xuất hiện ở kinh tế mới, ở đâu trong Tà-In, Tà-yêu gì đó, trong một cái khu mà chỉ cần một con ve, nó cắn cũng chết nữa, liệu hồn đó. Mà Ổng xuất hiện ở đó. Bà già ở ngoài này. Bà già đi theo, thấy một người thuyết pháp hay quá, chưa biết là con mình mà. Thấy lên, hay quá! Thì mới đi xuống dưới. Thấy không, thấy không, thấy không, thấy không.

Ông đó, Ổng xuất hiện ngay tại nhà của Mẹ để nói chuyện là… là hợp lý.

Phật, bay lên Đao Lợi, thuyết pháp trên đó. Thấy hông.

Còn cái này không. Ổng đi xuống Đâu Suất hay là Ổng xuống chỗ nào đó, nhưng mà mẹ phải đi xuống lại. Mẹ phải đi xuống lại chỗ đó. Chẳng hạn như Đao Lợi thì Bả ở đâu đó, ở hơi cao hơn chỗ đó, thành ra Bả phải xuống tới chỗ đó Bả nghe.

Nếu mà giải quyết được cái chuyện đó, thì anh là Phật. Còn nếu mà không biết, mình không biết, và người ta hỏi "Tại sao vậy?" mà mình không biết, tức là mình chưa đủ sức. Cái suy nghĩ của mình chưa đủ sức để chứng tỏ rằng mình ngang cơ với Ông đó. Ông đó Ổng làm, tại vì nghe nói rằng là: Mẹ của Phật phải đi xuống, đi tới đó, chứ đâu có phải là Phật phải thuyết bên trong nhà của Mẹ.

Chẳng hạn như là, kiếm ra Mẹ rồi, thì bây giờ Phật tới chỗ đó, Phật thuyết pháp. Mẹ đang ngồi như vậy, Mẹ thấy Phật tới thuyết pháp. Mình thấy như vậy nó hợp lý hơn. Nhưng mà, trong kinh mà, có một chi tiết rất là nhỏ, tới giờ này cũng chưa ai biết luôn: Là tại sao Mẹ phải bỏ cái chỗ đang ở của mình mà đi tới chỗ đó nghe, hay là đi xuống (mình không biết). Đi tới, đi xuống  (mình chưa biết). Đại khái là bà phải di chuyển từ chỗ đó. Biết rằng, trong cái loại đó, hễ mà di chuyển, tức là già đi [3]. Biết rằng là như vậy.

Rồi, hết rồi đó, hết dữ kiện đó rồi đó.

Bây giờ suy nghĩ. Nếu mình suy nghĩ ra được, mình có công năng mình đẻ ra được ông Phật.

Chứ gì nữa! Tại vì cái Bà Hoàng Hậu đâu có tu hành gì đâu? Bả chỉ ăn hiền ở lành thôi mà.

Bả...thương thương chồng thôi mà. An Trú Chánh Niệm Đằng Trước Mặt, Bả biết cái gì? Bả đâu có biết!

Bả chỉ một mực bả thương chồng Bả thôi. 100%.

Nói như cô Nhàn nói: "Con ấy à, con thương 100%. Con ấy à, con chỉ cho ai, 100% luôn!

Ngon không? Nó nói vậy mà nó làm được. Cái đó nguy hiểm lắm đó. Cái đó là nguy hiểm lắm đó. Nó nói được mà nó làm được là cái đó là nguy hiểm lắm! Không phải là chuyện đùa nữa.

Tiền Thai Giáo! Hay hơn cái bài viết trong này! Thôi chớ!

Hết.

http://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=15723.msg57762

Đặc biệt ghi thêm:

Cửa Sổ Tâm Linh: Sinh Ra Bồ Tát

[1] Do cái tình trạng hoàng hậu Ma Da thương chồng 100% đó, Bồ Tát vào làm con, đó là trường hợp của Đức Phật Thích Ca ra đời.

Vợ chồng thương nhau 80%, con sinh ra rất là thông minh, và giỏi về đời.

Sanh Khó Thái Tử

[2]: Tuy là Hoàng Hậu nhưng bà đã mang bầu và sống những ngày thiếu hạnh phúc, cô đơn và buồn bã trong  hoàng cung. Kết quả là Bà sinh khó Thái Tử, và chết liền sau khi đó.    

Phần gặp nhau giữa Đức Phật và Hoàng Hậu ở cung trời Đao Lợi

[3]: Chư Thiên khi di chuyển từ nơi này đến nơi khác, bị hao tổn thanh khí sẽ làm người già đi, và mất nhiều sức. Trong trường hợp của hoàng hậu Ma Da nghe có thuyết pháp ở Đâu Xuất mà không biết con của mình, Đức Phật Thích Ca, là người thuyết pháp. Dù vậy bà vẫn kiên trì đến để nghe. Bà chỉ có thể thấy Đức Phật dưới dạng ánh sáng, chứ không thấy hình thù của Ngài. Thực tế, lúc khởi đầu buổi thuyết pháp, Bà Tiên hoàng hậu Ma Da chỉ nghe được lời thuyết pháp phát xuất từ một khối ánh sáng màu vàng rực rở. Nhưng khi nghe giọng nói đó: Bà cảm nhận được một sự gần gủi, thân thương! Tức thì, từ trung tâm cục sáng đó dần dần hiện ra một khung hình trong đó có hình ảnh của Đức Bổn Sư! Thế là hai mẹ con gặp nhau trên chín tầng cây số, hoàng hậu Ma Gia thấy con liền lập tức Ngộ Đạo với quả vị Tu Đà Hườn.

 
Ghi chú: (*) phần viết trong dấu ngoặc * được thêm vào để làm rõ nghĩa.

---ooOoo---

Hỏi Đáp:

--Mà sao Đức Phật không Độ Mẹ Ngài lên Tịnh Độ, mà chỉ Độ lên Đâu Suất?

Hi hihi Đường cực kỳ trơn trợt, mời bà con giảm vận tốc đọc lại nghe! Hihihi Grin Grin Grin

TÌNH HÌNH LÀ NHƯ SAU:

Biết rằng:

Trên cõi Đâu Suất có hai chỗ được gọi như sau:

1. Nội Đâu Suất thì dân chúng đều ngồi trên hoa sen. Vì đây là Bồ Tát.

2. Ngoại Đâu Suất lại không có ai ngồi trên hoa sen hết.

Xét rằng:

Do Mẹ Ngài đã có công là đã lôi kéo Đức Phật xuống trần gian cho nên Mẹ Ngài đương nhiên là Bồ Tát.

Nhưng lại... chưa có đủ trình độ Tâm linh.

Vì vậy mà Đức Bổn Sư mới lên gần tới chỗ đó để thuyết pháp!

Mẹ Ngài từ chỗ cao hơn... đi xuống để nghe Pháp. Từ đó trong kinh mới ghi lại chi tiết nhỏ và chính xác này.

(Hết phần miêu tả cảnh tượng lúc đó trên các Cung Trời.)

Lại bàn thêm:

Do Mẹ Ngài... không còn thấy mình là ngon lành hơn thiên hạ vì mình là... Người Đẻ Ra được một nhân vật duy nhất đó là một Đức Phật!

Qua hành động là: Hễ có ai thuyết pháp là mình đi nghe! Bất chấp chỗ đó ô uế hơn, thấp hơn... chỗ mình đang ở!

Qua hành động là... Ngài đi xuống Đao Lợi để nghe Pháp.

Cho nên, khi nghe xong thì Ngài đã có đủ trình độ Tâm Linh là: Ngộ Đạo (Tu Đà Hườn) để chính thức là một Bồ Tát.

--Tại sao thuyết pháp cho mẹ... mà Đức Phật không làm luôn ở Đâu Suất, phải tổ chức ở Đạo Lợi...?

Nếu làm ở trển (Đâu Xuất) thì cũng thường thôi. Chưa có gì gọi là thử thách cái tính kiên trì của Mẹ Ngài.

Hết.

Trích từ Đạo Tràng hoasentrenda: http://www.hoasentrenda.com/smf/index.php?topic=15723.msg57762

Hit Counter 

   

 

 

 


Last Edited: 07/09/2015  

 Contact:  Hoasentrenda@yahoo.com